Đất nước màu hoa đỏ


Có người lính

Mùa thu ấy ra đi từ mái tranh nghèo
Có người lính
Mùa xuân ấy ra đi từ đó không về
Dòng tên anh khắc vào đá núi
Mây ngàn hoa bóng cây che
Chiều biên cương trắng trời sương núi
Mẹ già mỏi mắt nhìn theo…

Lời bài hát thật nhẹ nhàng, nhưng nỗi đau chiến tranh thấm dần qua từng ca từ da diết. "Có người lính mùa thu ấy ra đi từ mái tranh nghèo", nhưng rồi “người lính ấy ra đi từ đó không về”. Anh ngã xuống giữa mênh mông cánh rừng đại ngàn, con suối, ngọn núi ….. Anh nằm trong vòng tay yêu thương của đất mẹ, mây trời, hoa lá cỏ cây.

Anh ngã xuống trong tim vẫn cháy bỏng tình yêu đất nước quê hương, yêu gia đình… Trong mỗi trận đánh, các anh chiến đấu bằng sự dũng cảm, kiên cường thì đằng sau ấy lại là những tình cảm, nỗi nhớ mong thật giản dị:

“ Đầu đội mũ thép.

Chân đi dép da

Mong mỏi người nhà

Mà sao không thấy?...”

Bài thơ ngắn của người chiến sỹ trẻ viết được đồng đội trao lại cho gia đình sau mấy chục năm nằm lại chiến trường cho thấy nỗi nhớ, khát vọng ngày trở về với vòng tay yêu thương của người thân thật, giản dị mà xúc động ngập tràn.

Biết bao nhiêu người lính ra đi như thế và đã hy sinh như thế. Đất nước hòa bình, nhưng nỗi đau ấy vẫn để lại trong trái tim người mẹ, người cha…Nỗi đau không thể viết bằng lời. Biết rằng các anh không trở về nữa, nhưng người mẹ vẫn mong ngóng và hy vọng. Hình ảnh đứa con thân yêu như vẫn mãi trong lòng mẹ, nụ cười, ánh mắt, những kỷ niệm ấu thơ…. Khát khao ôm con một lần thôi mà cũng không thể…Từng đêm, từng đêm, mẹ thao thức mái tóc mẹ bạc dần.

Đất nước của chúng ta dệt bằng tình yêu của người lính, tình yêu quê hương. Tình yêu-sự hy sinh của các anh trở thành bất tử - thành màu đỏ của hoa và rực cháy phía rừng xa, và sẽ không phai mờ dù chiến tranh đã đi qua “ Rực cháy lên màu hoa đỏ trước hoàng hôn”.

NH

JoomShaper